Người phụ nữ 46 năm giữ kỷ vật của người yêu là liệt sỹ

Thứ tư - 01/11/2017 02:57
Suốt 46 năm, bà Lui vẫn giữ cẩn thận những kỷ vật xưa, chiếc áo bộ đội, mũ tai bèo, nhẫn đính ước, chiếc khăn tay, hàng trăm lá thư cùng cuốn nhật ký. Đó là kỷ vật của liệt sỹ Trần Minh Tiến – người yêu cũ của bà.
ba lui1
Bà Vũ Thị Lui cùng kỷ vật của người yêu - liệt sỹ (Ảnh: Xuân Hải)


Mối tình sống cùng năm tháng

Người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu, bàn tay run run vuốt lại chiếc mỹ tai bèo, gấp lại chiếc áo bộ đội đã cũ, kỷ vật của Liệt sỹ Trần Minh Tiến, sinh năm 1945, ở thôn Cầu Đơ, xã Hà Cầu, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội) – người yêu của bà cách đây 46 năm. Người phụ nữ đó chính là bà Vũ Thị Lui ( thường gọi Lưu Liên), sinh năm 1946 quê ở thôn Hà Trì, cũng xã với liệt sỹ Trần Minh Tiến. Hiện bà Lui đang sống cùng với chồng tại khu tập thể trường Đại học sư phạm ngoại ngữ Hà Nội.

Đã 46 năm, nhưng những ký ức một thời chiến tranh vẫn còn hiện nguyên trong tâm trí bà. Giọng bà Lui như nghẹn lại khi kể về chuyện tình của mình với liệt sỹ Trần Minh Tiến.

Bà Lui kể: Từ nhỏ tôi học ở thị xã Hà Đông, khi lên lớp 6, tôi được gia đình cho chuyển về quê để học và từ đó tôi và anh Tiến học cùng nhau rồi trở nên thân thiết.

Bà Lui bồi hồi nhớ lại: Lớn lên, anh Tiến là một người hát hay, tính tình vui vẻ, ăn nói có duyên, nên được rất nhiều bạn gái yêu thích, khi ấy tình cảm của chúng tôi vẫn chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè. Mãi đến khi đi bộ đội anh ấy mới ngỏ lời yêu tôi. Năm 1963, anh Tiến nhập ngũ và đóng quân tại trung đội 1, đại đội 2, tiểu đoàn 7, trung đoàn 102, sư đoàn 308 (đóng quân tại Tam Đảo). Gần 5 năm, từ lúc nhận lời yêu, đến khi anh ngã xuống vào rạng sáng ngày 1/6/1968 (tức ngày 5/5/1968 âm lịch), tại cao điểm 202, đồi Bằng, Tây Làng Cát, xã Đa Krông, huyện Đa Krông, tỉnh Quảng Trị, tôi và anh Tiến gặp nhau không quá 20 lần.

“Tình cảm của chúng tôi dành cho nhau khi ấy chủ yếu trân trọng nhau là chính. Những lần lên thăm đơn vị anh, tôi phải đạp xe từ Hà Đông lên Tam Đảo, Vĩnh Phúc, có khi 1 giờ sáng mới về đến đê Yên Phụ, Hà Nội. Tuy xa và vất nhưng chỉ mong được gặp mặt người yêu là mừng lắm rồi. Đến 21/1/1968, tôi lên đơn vị thăm anh và chúng tôi quyết định ngày cưới. Anh Tiến nói với tôi, chờ hết tháng 3/1968, nếu không có gì thay đổi anh sẽ về quê tổ chức lễ cưới”, bà Lui buồn bã nói.

Những kỷ vật được trân trọng

Nhớ lời người yêu, bà ở nhà chuẩn bị những thứ cần thiết để định ngày tổ chức lễ cưới. Khi ấy bà Lui đang làm nhân viên hành chính tại nhà máy ươm tơ Sơn Đồng, huyện Hoài Đức, thấy bà chuẩn bị lễ cưới nên bạn bè đã nhường lại tem phiếu để mua chăn, màn cùng vài mét vài ít vải để bà thêu 2 chiếc khăn tay, 1 đôi gối cưới.Cẩn thận vuốt lại những lá thư ố vàng, chiếc áo đã bạc màu theo năm tháng, cùng cuốn nhật ký nhỏ bằng bàn tay mà bà Lui đã giữ gìn cẩn thận, coi như “báu vật” thiêng liêng của mình.
 

ba lui2
Chiếc  mỹ tai bèo của liệt sỹ Trần Minh Tiến (Ảnh: Xuân Hải)

“Mãi đến cuối tháng 3/1968 đơn vị của anh Tiến trên đường đi B, khi tập kết tại thị xã Sơn Tây, biết cơ quan của tôi đang sơ tán ở Sơn Đồng, huyện Hoài Đức, anh đã đi bộ gần 20 cây số để về thăm tôi”, bà Lui xúc động nói.

Kể đến đây đôi mắt bà phảng phất nỗi buồn, bà kể tiếp: “9 giờ sáng anh đến cơ quan để được gặp tôi, nhưng tôi không tiếp. Đến 2 - 3 tiếng sau, bác bảo vệ cơ quan đã lên phòng làm việc và mắng tôi: Anh Tiến đang trên đường đi B chiến đấu, tranh thủ về thăm em đấy”.

“Khi ấy tôi vẫn chưa hiểu hết được sự khốc liệt của chiến trường B là như thế nào nên cũng chưa thể hình dung được tình cảnh “một đi không trở về” ấy và đâu biết rằng đây cũng là lần cuối cùng tôi được gặp anh. Lúc đó, anh đã giải thích về lý do trước khi đi B không gửi thư cho tôi và lỡ hẹn ngày cưới chỉ vì lý do, anh không muốn trao gánh nặng lên đôi vai tôi, vì anh là con trai cả trong gia đình, bố mẹ lại già yếu, trong khi đó từ nhỏ đến lớn tôi sống trong nhung lụa thì làm sao gánh được. Anh còn bảo tôi, nếu anh mất thì chỉ một mình anh chịu đựng, không muốn ai phải khổ”, bà Lui nghẹn ngào. 
Bà Lui kể: “Trước khi đi B, anh Tiến dặn tôi, nếu anh không trở về, thì em hãy giữ cuốn nhật ký và những tấm ảnh cho anh để sau này bố mẹ anh được đọc những dòng tâm sự này và còn nhìn thấy anh. Anh Tiến cũng bảo tôi rằng, nếu em nhận được chiếc khăn tay do người khác trao lại, nghĩa là anh đã hy sinh, em hãy đi lấy chồng”.

8 năm đi tìm mộ người yêu - liệt sỹ

Từ đó bà bặt tin người yêu, mãi đến ngày 19/1/1969, khi gia đình người yêu nhận được giấy báo tử, Trần Minh Tiến đã hi sinh, bà đau khổ và tuyệt vọng tới mức không còn muốn sống nữa...khi ấy do nông nổi bà đã đem thư và cuốn nhật ký ra đốt, với hy vọng liệt sỹ sẽ nhận được những kỷ vật của mình nơi chín suối, nhưng sau đó nghĩ lại bà Lui vội dập lửa và gìn giữ cẩn thận cho đến bây giờ.

Trước khi vào chiến trường ác liệt, người yêu bà đã đưa chiếc khăn tay và một chiếc mũ tai bèo có gắn quốc huy cho người Đại đội trưởng đơn vị và dặn, “nếu tôi không trở về, anh tìm mọi cách để trả kỷ vật này về cho Lui”. Sau đó chiếc khăn tay mà bà tặng người yêu và những kỷ vật khác của anh đã trở về với bà trong nỗi đau khổ đến tột cùng.

“Khi biết tin anh Tiến hy sinh, tôi vẫn phải nén đau buồn để sang nhà anh đọc lại những lá thư mà liệt sỹ gửi về trước lúc hi sinh cho bố mẹ anh nghe mà nước mắt cứ chảy tràn trên khuôn mặt, vài tháng sau khi anh Tiến hi sinh gia đình mới biết tin”, bà Lui nhớ lại.

Đã hơn 46 năm trôi qua, giờ đây bà Lui đã có 1 gia đình yên ấm và tràn ngập hạnh phúc, nhưng những kỷ vật một thời của liệt sỹ Tiến vẫn được lưu giữ cẩn thận.

“Sau này lấy chồng, tôi vẫn giữ những kỷ vật còn lại của liệt sỹ Tiến và chồng tôi là một sỹ quan quân đội, anh Nguyễn Doãn Hùng cũng hiểu và rất trân trọng những kỷ vật của liệt sỹ Tiến mà tôi đã giữ cẩn thận suốt 46 năm qua”, bà Lui nói.

Bà Lui nhớ lại, khi ấy gia đình bà đang ở Hà Nội do chiến tranh nên phải sơ tán đồ đạc về Quốc Oai, vào khoảng tháng 8/1974 huyện Quốc Oai bị lụt, rất nhiều đồ đạc quý của gia đình như quạt điện, đài ... nhưng ông Hùng đã không mang về mà chỉ đem theo chiếc va li đựng những kỷ vật của liệt sỹ Tiến lên xe đạp từ Quốc Oai về cho bà. Giờ đây vẫn vậy, ông Hùng luôn trân trọng và ở bên cạnh động viên bà rất nhiều trong những lần bà đi tìm mộ liệt sỹ Tiến.

Khi con cái đã khôn lớn, từ năm 2000, bà Lui đã đi tìm mộ của liệt sỹ Trần Minh Tiến ở Quảng Trị, đến năm 2008 sau hàng chục chuyến đi tìm mộ liệt sỹ bà Lui đã tìm thấy nơi liệt sỹ ngã xuống và đưa hài cốt của ông về an táng tại nghĩa trang Đường 9 tại TP Đông Hà, Quảng Trị.

“Khi anh Tiến đi B, tôi đã hứa với anh rằng, nếu chẳng may anh hy sinh trong chiến trường tôi sẽ là người đi tìm để đón anh trở về. Và suốt 8 năm khi con cái trưởng thành, tôi đã đi tìm anh và thật may mắn tôi đã tìm được anh rồi đưa hài cốt về an táng tại nghĩa trang Trường Sơn, lúc đó tôi mới yên lòng”, bà Lui nói.

Nguồn tin: infonet.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây